Vì sao Hồ CHí Minh khẳng định chủ nghĩa dân tộc là động lực lớn của đất nước ? | Vatgia Hỏi & Đáp

Cho đến nay, rất nhiều học giả cũng như những nhân chứng còn lại trong cuộc sống Hồ quản trị đều đã khẳng định chắc chắn Hồ Chí Minh là một nhà chỉ huy vĩ đại với ý thức dân tộc bản địa và lòng yêu nước vĩ đại .
Nhìn nhận lại đời hoạt động giải trí của Người, hoàn toàn có thể niềm tin dân tộc bản địa đã theo suốt Người ngay từ những năm 20 của thế kỷ trước, khi Người còn là một thành viên trẻ tuổi trong Quốc tế Cộng sản. Chính niềm tin dân tộc bản địa ấy đã làm ra tư tưởng Hồ Chí Minh .
Những tài liệu trong kho tàng trữ của Quốc tế Cộng sản, được bạch hóa sau khi Liên Xô tan rã vào năm 1991, đã hé lộ vô số chi tiết cụ thể, câu truyện mê hoặc về chiến sỹ cách mạng Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh ( khi ấy có tên là Lin ), người luôn chủ trương phải “ phát động chủ nghĩa dân tộc bản địa bản xứ nhân danh Quốc tế Cộng sản ” .

Tự do, độc lập cho dân tộc phải đặt lên hàng đầu

Tháng 3-1935, một bức thư báo cáo giải trình về tình hình cách mạng vô sản ở Đông Dương gửi cho Quốc tế Cộng sản đã chỉ trích nóng bức Nguyễn Ái Quốc ( tức Hồ Chí Minh ), trong đó đề cập đến “ tàn dư của tư tưởng dân tộc bản địa cách mạng trộn lẫn với chủ nghĩa cải lương, chủ nghĩa duy tâm của đảng của những chiến sỹ Hội Nước Ta Cách mạng Thanh niên và của chiến sỹ Nguyễn Ái Quốc ” ( 1 ). Bức thư nêu rõ : “ Những tàn dư ấy rất mạnh và tạo thành một chướng ngại nghiêm trọng cho sự tăng trưởng chủ nghĩa cộng sản. Cuộc tranh đấu không nhân nhượng chống những học thuyết thời cơ này của chiến sỹ Nguyễn Ái Quốc và của Đảng Thanh niên là rất thiết yếu ( … ) ( 2 ). Chúng tôi ý kiến đề nghị chiến sỹ Lin viết một cuốn sách để tự phê bình những khuyết điểm đã qua ” .

Sở dĩ Quốc tế Cộng sản chỉ trích Nguyễn Ái Quốc như vậy, theo một nhà nghiên cứu thời nay – GS-TS sử học Mạch Quang Thắng, là do bản thân Quốc tế Cộng sản có những quan điểm tả khuynh, sai lầm đáng tiếc, tối thiểu cũng không tương thích với thực tiễn ở những xứ thuộc địa. Cụ thể, đó là quan điểm nhấn mạnh vấn đề đấu tranh giai cấp, đấu tranh với tổng thể những lực lượng phi vô sản. “ Chống đế quốc, chống phong kiến, chống tư sản, chống tôn giáo, chống lực lượng xã hội dân chủ. Chống tổng thể, chỉ độc có công nông là cách mạng mà thôi ( … ). Quốc tế Cộng sản hừng hực khí thế xông lên, tưởng là cách mạng nhưng kỳ thực không phải vậy ” – ông Thắng nhận xét về Quốc tế Cộng sản tả khuynh thời ấy .
Trong khi đó, Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh lại có những chủ ý trọn vẹn khác .

Ngay từ năm 1924, trong bản Báo cáo về Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ viết tại Matxcơva gửi Quốc tế Cộng sản, Hồ Chí Minh đã cho rằng cuộc đấu tranh giai cấp ở Việt Nam không giống như ở phương Tây. Người chỉ ra đặc điểm của từng giai cấp ở Việt Nam với một cái nhìn nhân bản và sâu sát thực tế: “Những địa chủ ở đây chỉ là những tên lùn tịt bên cạnh những người trùng tên với họ ở châu Âu và châu Mỹ (…). Không có vốn liếng gì lớn…, đời sống của địa chủ cũng chẳng có gì là xa hoa”, “An Nam chưa bao giờ có tăng lữ…”.

Và Hồ Chí Minh khẳng định chắc chắn : “ Chủ nghĩa dân tộc bản địa là động lực lớn của đất nước. Chính nó đã gây nên cuộc nổi dậy chống thuế năm 1908, nó dạy cho những người culi biết phản đối, nó làm cho những người “ nhà quê ” phản đối ngầm trước thuế tạp dịch và thuế muối. Cũng chủ nghĩa dân tộc bản địa đã luôn luôn thôi thúc những nhà buôn An Nam cạnh tranh đối đầu với người Pháp và người Trung Quốc ; nó đã thúc giục người trẻ tuổi bãi khóa, làm cho những nhà cách mạng trốn sang Nhật Bản và làm vua Duy Tân mưu tính khởi nghĩa năm 1917 ” ( 3 ). Từ đó, Người đưa ra chủ trương “ phát động chủ nghĩa dân tộc bản địa bản xứ nhân danh Quốc tế Cộng sản ” .

Bảo vệ tư sản dân tộc, tập hợp toàn dân

Sáu năm sau bản báo cáo giải trình tôn vinh chủ nghĩa dân tộc bản địa không được đống ý, năm 1930, Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh chủ trì hội nghị hợp nhất ba tổ chức triển khai đảng cộng sản ở Nước Ta. Mặc dù là phái viên của Quốc tế Cộng sản ở Đông Dương nhưng vị đại diện thay mặt của Quốc tế Cộng sản công bố : “ Tư bản bản xứ không có thế lực gì, ta không nên nói cho họ đi về phe đế quốc được ”, “ Đảng tập hợp hoặc lôi kéo phú nông, tư sản và tư sản bậc trung ”. Với những giai cấp phi vô sản khác mà theo Quốc tế Cộng sản là phải chống tất, Hồ Chí Minh cho rằng : “ Đảng phải rất là liên lạc với tiểu tư sản, tri thức … ” .

Cần hiểu rằng những nhận định sai lệch của Quốc tế Cộng sản về cách mạng ở Đông Dương xuất phát từ sự xa rời thực tiễn của họ. Điều này nói lên rằng ngay cả những nhà cách mạng cùng thời có khi cũng không có được những nhận định sâu sát với thực tiễn như Hồ Chí Minh. Sau này, khi Đảng Cộng sản Việt Nam dẫn dắt toàn dân tộc qua những cuộc cách mạng lớn của thế kỷ 20, những lúc tinh thần dân tộc – hạt nhân của tư tưởng Hồ Chí Minh – tỏa sáng cũng là những thời điểm cách mạng thành công rực rỡ hoặc ít nhất cũng tránh được tổn thất không đáng có, đã từng xảy ra ở nhiều quốc gia khác.

Chủ nghĩa dân tộc Hồ Chí Minh – giá trị toàn cầu

Nhưng Hồ Chí Minh không phải là một nhà dân tộc bản địa chủ nghĩa hẹp hòi, cực đoan, bởi nếu không, Người đã chẳng được bạn hữu quốc tế yêu dấu, nhìn nhận cao đến thế. GS-TS Ahn Kyong Hwan ( ĐH Chosun, Nước Hàn ) từng phát biểu tại hội thảo chiến lược quốc tế về “ Di sản Hồ Chí Minh trong thời đại thời nay ” như sau : “ Hồ Chí Minh hoàn toàn có thể khác về mặt tư tưởng hay tôn giáo so với những vĩ nhân khác trên quốc tế nhưng nhân cách của Người thì đáng để mọi người trên quốc tế tôn kính …. Những nhà chỉ huy chính trị trên quốc tế phải noi gương ý thức yêu nước, yêu dân tộc bản địa, yêu đồng bào vĩ đại của Người ” .
Và ông Ahn Kyong Hwan cho rằng trong thời đại toàn thế giới hóa ngày này, mặc dầu trần gian có xoay chuyển thế nào thì cũng chỉ làm điển hình nổi bật thêm con đường đúng đắn của những vĩ nhân như Hồ Chí Minh : Con đường vì Tổ quốc, vì dân tộc bản địa .

Đánh giá post
0/5 (0 Reviews)

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *